top of page

Chương 1: Gặp lại

  • Ảnh của tác giả: Phạm Thế Hiếu
    Phạm Thế Hiếu
  • 22 thg 12, 2023
  • 10 phút đọc

Đã cập nhật: 26 thg 12, 2023

Ngày cuối năm, đường sá cũng đông đúc hơn hẳn.

Vừa mới trở về từ Sài Gòn, Nhi ngủ một giấc đến tận chiều muộn. Mẹ không gọi cô dậy, có lẽ vì thấy con có hơi mệt mỏi. Vì phải tham gia một số hoạt động xuân tình nguyên, nên đến hai mươi chín tết Nhi mới về nhà. Nhà cửa đã được cả nhà dọn dẹp sạch sẽ, cũng không đến tay cô.

Cô có một đứa em trai đang chuẩn bị thi đại học. Cũng như bao thằng con trai khác, ở tuổi này, nó khá là ngang bướng, mặc dù có vẻ em trai cô cũng ngoan ngoãn hơn người khác một chút nhưng cũng không được bao nhiêu. Mẹ vẫn hay gọi điện than vãn, kể chuyện nhà cho Nhi, mẹ bảo giờ em cô nó không giống ngày xưa, nói chuyện với mẹ cũng không được mấy câu, càng ngày càng khó hiểu. Nó tên Khoa. Mẹ cũng không quản nổi nó nữa, Nhi hay khuyên mẹ cứ cho nó thoải mái thi đại học trước đã, vì thành tích học tập cũng không tệ, nên nếu không có chuyện gì lớn thì cũng không cần ép buộc nó quá. Con trai tuổi đó, càng nói càng không nghe, càng cấm càng thích làm, suy nghĩ còn con nít nhưng lại thích làm người lớn. Thật ra cô biết, mẹ cũng chỉ là kiếm chuyện để nói với cô, như lúc Nhi còn là học sinh, mẹ cũng không quản nhiều, chỉ cần học hành tốt, đúng mực là được, còn cô thích gì, thậm chí thích ai, cũng không thành vấn đề. Bây giờ về nhà, sáng không thấy nó vì hình như nó còn ngủ, giờ cô dậy lại nghe mẹ nói nó đi chơi với bạn nó rồi. Mẹ tiếp tục ngồi nói một lượt chuyện của nó, mẹ bảo nó hình như có bạn gái rồi, thấy suốt ngày kè kè cái điện thoại, rồi có khi tủm tỉm cười. Nhi không biết bọn con trai thế nào, chứ cô dù độc thân, vẫn điện thoại không rời, còn tủm tỉm cười, nhất định là đang đọc truyện hay xem phim. Không phải chỉ có tình yêu mới khiến người ta trông ngớ ngẩn như thế. Nhi vẫn lấy lệ hỏi mẹ xem mẹ có biết là ai không, mẹ bảo cũng không rõ, chỉ là thấy vậy. Mẹ là vậy, cũng chỉ muốn tham gia vào cuộc sống của cô, và ngược lại, cũng muốn cô trở thành một phần trong cuộc sống của mẹ, dù có xa nhau thế nào.

Trò truyện một hồi, mẹ nấu cơm cũng sắp xong, cô cả ngày chưa ăn gì, cũng đói rồi, tắm rửa rồi ăn cơm. Nghe bố mẹ hỏi mấy chuyện lặt vặt xong thì cũng xong bữa. Nhi lại thèm một ly trà sữa, nhưng lâu rồi không về nhà, cũng không biết ở nhà có chỗ nào ngon. Hơn nữa cô còn lười ra ngoài, nên cô định nhờ Khoa mua giúp, dù gì nó cũng đang ở ngoài, nhân tiện giúp mẹ bắt nó về nhà sớm. Mở điện thoại định nhắn tin cho Khoa thì Nhi thấy tin nhắn từ lớp trung học. Tết đến, cũng là lúc họp lớp. Mọi năm, cô sẽ kiếm cớ để không tham gia, nhưng lần này, nghe nói cô Mai chủ nhiệm chỉ làm hết năm nay nữa là nghỉ hưu rồi, nên thay vì chỉ có màn họp lớp thì năm nay có thêm màn đi thăm cô. Tin nhắn mấy bữa nay cô có xem, nhưng cũng chưa trả lời. Hôm nay, mấy đứa cùng lớp nó muốn chốt lịch, cô không trả lời, thế là bị nhắc thẳng tên cùng với vài ba người nữa. Nghĩ một hồi, cô thấy cũng nên đi một chút. Mọi người sắp đi xếp lại, thế là quyết định sáng mai đi, rồi sẽ họp lớp buổi trưa. Vì đã ba mươi tết, nhà ai cũng bận, mà qua tết thì lắm người lại đi du lịch hoặc bận việc khác.

Thời trung học của Nhi cũng không có quá nhiều kỷ niệm gì đáng nhớ cho cam, đều đặn đến trường, đều đặn về nhà, đều đặn đi học thêm, đều đặn lặp đi lặp lại những ngày tháng đó thôi. Bạn bè dù có vài đứa bạn thân, nhưng để bảo muốn đi cùng cả lớp, thì cũng không có hứng thú. Kể cả đám bạn thân, cả năm cũng chỉ được đôi ba ngày gặp nhau. Mỗi người một trường, mỗi người mỗi công việc, chủ đề chung cũng ít dần, vì thế những người bạn phổ thông kia còn càng xa lạ hơn nữa. Gặp được nhau niềm nở, xã giao qua lại vài câu, tuy cũng không phải việc khó khăn gì, nhưng nếu có thể chọn thì ở nhà thoải mái vẫn thích hơn. Nhi tính toán một chút, muốn xong chỗ cô Mai, rồi nói rằng nhà có việc gấp để lẻn về. Gặp cô thì cũng loanh quanh hỏi vài chuyện thôi, hơn nữa, có mặt gióa viên ít ra mấy câu chuyện nó cũng không đi quá xa, đợi đến lúc ăn uống, lại càng phức tạp, đủ thứ chuyện, quá là mệt mỏi. Nhi nghĩ loanh quanh thì Khoa mang cái mặt hậm hực cùng ly trà sữa về. Chắc là Nhi phá hỏng buổi hẹn của nó. Ban nãy nhắn tin, nó nói ràng đi cùng mấy đứa bạn, cô cũng không quan tâm lắm, nhưng nhờ mua trà sữa hộ thì nó nằng nặc không chịu. Nhi nói rằng nếu không về sớm, cô sẽ nói mẹ rằng nó đi chơi riêng với bạn gái, nó vùng vằng một hồi rồi mới chịu. Không ngờ cô nói đùa mà trúng phóc, trong mấy đứa bạn của nó có cả bạn gái, nó sợ về đến nhà mẹ lại hỏi đủ thứ chuyện, thế là mới đồng ý. Nói là đồng ý, chứ từ lúc đó đến giờ cũng đã cả hơn tiếng rưỡi, cơn thèm trà sữa của cô đã nguôi ngoai phần nào rồi, vả lại, tám rưỡi tối còn uống trà sữa, còn mới ăn một bàn đồ ăn, nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra phải mất bao nhiêu thời gian mới tiêu thụ hết mớ calories này. Nhưng chuyện cũng đã rồi, biết thế nào, cũng là do cô bày ra, đến giờ phải chịu. Cô cũng định giở trò kêu nó khỏi mua nữa, nhưng mải nghĩ chuyện họp lớp lại quên mất. Cô nhìn đi nhìn lại, thấy thằng em mình có chút chướng mắt, nó cố tình về trễ thế này, còn mua size lớn, là muốn cô béo chết, phải trị.

"Sao, nhà bồ mày ở tận cung trăng hay gì, đèo người ta về thôi mà bắt chị mày chờ cả hai tiếng đồng hồ."

"Nhà bồ em ở nhà bồ chị, xa là đúng rồi" - Nó cũng không vừa, đáp lại.

Mồm miệng nó cũng nhanh nhẹn quá, cô còn chưa biết bạn trai cô ở đâu, nhà ở đâu lại càng không biết, xa là đúng rồi, cãi không được.Mặc dù không muốn thua thiệt với nó nhưng cô vẫn phải tự trấn tĩnh "Thôi, cô trưởng thành rồi, không chấp với con nít ranh, người lớn không nói nhiều, nên làm thôi."

"Mai mày rảnh không, làm tài xế cho chị."

"Có lương không?"

Còn dám đòi lương, chị đây nhịn mày chính là lương thiện rồi đó.

"Không."

"Vậy thôi."

"Để tao bảo mẹ, rủ mẹ đi xem mắt con dâu nha."

Thật ra mẹ không phải không biết, chỉ không rõ lắm là ai. Nhưng nếu bây giờ có cả Nhi, kiểu gì Khoa cũng bị hỏi đủ thứ, thế là nó phải nhịn. Bớt mồm miệng một chút, mà ăn tết an nhàn, đành chịu vậy.

"Mấy giờ?"

"Chưa rõ, lát chị bảo mày. Nhưng mà mày kiếm chỗ ngồi, rủ bồ mày cũng được, rồi đến tầm mười một giờ hơn quay lại đón chị, ra vẻ gấp gáp một chút là được."

"Rồi. Tạm biệt."

"Nhưng mà tao hỏi, nhà nó ở đâu?"

Thằng Khoa không đáp, đi thẳng vào phòng nó.

Nhi nghĩ mồm miệng dù cho có độc mấy, đã bắt được điểm yếu, thì cũng phải nhịn, cũng hả dạ được một chút. "Em trai à, vẫn còn hơi non, chị sống lâu hơn em bốn năm rất đáng". Thiếu niên tính khí nóng nảy, nhưng da mặt cũng mỏng, dễ xấu hổ. Tết này cô phải trị nó đến nơi.

Uống một ngụm trà sữa, thì ra em cô cũng không quá tệ. 50% đường, ít đá, không có topping. Mặc dù uống trà sữa không có topping đúng là một tội ác, nhưng buổi tối thế này, bảo cô uống một ly full topping cô cũng không dám. Vả lại, vị trà cũng rất đậm, rất thơm, cũng bù lại phần nào. Thấy thằng em mình cũng bớt chướng mắt một chút. Cô lại nghĩ đến chuyện ngày mai. Em cô chở cô đi, nên sẽ làm những đứa khác thấy bất tiện, cũng dễ từ chối đi buổi trưa. Cô sẽ nói rằng mẹ cô gọi về có việc, đóng vai gái ngoan, nhẹ nhàng từ chối, vậy là ổn rồi. Dù gì cô cũng không phải thành phần quá nổi tiếng trong lớp, nên qua mấy năm không tham gia họp lớp cũng chẳng mấy người đụng đến cô, giờ có trốn tránh tiếp cũng là bình thường.

Sáng hôm sau, cô mặc một bộ đồ bình thường, quần tây phối với áo voan trắng. Tóc để xõa. Cô bình thường vẫn cột cao, nhưng những ngày này ở nhà hơi lạnh một chút, vả lại, nhìn thế nào cũng cần ra vẻ với bạn bè một chút. Cô tự thấy mình thay đổi nhiều so với trước đây, vì thế, cùng không thể quá xuề xòa, phải cho người ta nhìn thấy cô mặc dù không cố làm ra vẻ, nhưng cũng vẫn có phong thái. Khoác thêm một chiếc áo len cho bớt lạnh. Cũng trang điểm một chút. Em cô thấy cô luẩn quẩn với mớ quần áo đồ đạc cũng chẳng bảo sao, nó chỉ lôi điện thoại ra nghịch, tiện thể ngồi chờ. Khi cô đã xong xuôi, nó nhìn cô một lượt, rồi nhìn chằm chằm vào mặt cô.

"Kẻ mắt bị lệch kìa, kẻ lại đi."

Cô cũng không biết trang điểm bao nhiêu, cũng chỉ thoa kem chống nắng, bình thường có thêm chút son. Hôm nay cô cố ý biểu hiện một chút, cũng đánh phấn, kẻ mắt, vậy mà bị thằng em cho một cái tát. Thật quá là thất vọng. Nhưng nghĩ thế nào, mất mặt trước mặt nó còn đỡ hơn là mất mặt trước một đám người lạ. Thế là quay lại phòng, làm lại. "Làm lại thì làm lại thôi, lần mày chị mày sẽ kẻ thật đều cho mày coi".

Lại ra lần nữa, nó lại nhìn cô lần nữa.

"Có bạn trai cũ hay sao mà ăn diện quá thể."

"Không thèm chấp." - Cô nghĩ. Nó không kiếm chuyện mới là lạ. Nó không chê điểm nào được nữa thì chắc cũng ổn rồi.

"Đi. Nhớ lát nữa quay lại đón tao."

"Rồi biết rồi."

Tụi bạn hẹn sẽ gặp nhau ở quán cà phê gần nhà cô Mai trước. Đợi lớp trưởng mua quà, rồi sẽ đi qua đó. Lúc cô đến thì cũng khá đông rồi. Đúng vậy, là cô cố tình xem tình hình để đến trễ đông người, cũng phải ra vẻ một chút mới bõ công bày trận chứ. Em cô chờ cô xuống xong, cũng đi liền, hình như nó có hẹn với bạn gái. "Đúng là con nít, yêu đương gì từng giờ tùng phút phải dính lấy nhau, xa nhau là chịu không được". Cô vào quán, gọi một ly nước cam, tiện thể xem xét tình hình. Ly trà sữa hôm qua hình như vẫn tiêu hóa chưa xong, liệu bụng có bị to không, cô cũng không chắc. Có mấy đứa thấy cô, liền vẫy tay ra hiệu. Mấy đứa con gái bắt đầu niềm nở cười nói. Cô thấy hơi lo lắng, cô ghét nhất cảm giá này, khi người ta nói gì đó về mình, mà mình còn nhìn thấy, nhưng lại chẳng nghe thấy gì. Nhưng cô vẫn phải giữ bình tĩnh, bước tới bàn bên đó, cô chọn đại một ví trí bên cạnh mấy đứa con gái ngồi.

"Cậu bữa nay xinh hơn nhiều nha, xém nữa là nhận không ra rồi."

Loanh quanh mấy lời ong bướm, cô cũng có thể vui vẻ đáp lại. "Cảm ơn", "Đâu có, mình thấy các cậu cũng khác nhiều quá",... Bốn năm đại học cho cô kinh nghiệm nhìn mặt người khác mà nói chuyện, cũng cho cô học cách nguy trang thành một người niềm nở. Xã giao chung quy thì vẫn làm được, nhưng cũng bắt đầu có chút mệt mỏi. Tự nhiên, cô mong đến mười một giờ ghê gớm. Ở với cái miệng độc địa của thằng em cô có khi còn vui vẻ hơn. May mà những màn chào hỏi này cũng nhanh chóng kết thúc. Hơn nữa, những người khác cũng biết lựa thời điểm xuất hiện của mình. Lớp cô trước đây còn có hoa khôi của khối, mấy đứa bạn thân của cô ta cũng xuất sắc không kém, nên hào quang nghĩ thế nào cũng sẽ không thuộc về cô, mọi người chẳng qua chỉ là nhìn thấy sự thay đổi của cô mà bất ngờ một chút. Bây giờ một chút đó cũng hết rồi. Cô đã được thoải mái. Chỗ ngồi của cô là một bàn bốn, mà ngoài cô cũng đã có hai bạn nữ khác, còn hơi khuất, nên không giao lưu quá nhiều. Hai bạn nữ trước mặt, một bạn trước đây học cực giỏi, nhưng không niềm nở cho lắm, ít nói chuyện, vừa hợp ý cô. Một bạn nữ khác, cô cũng không có ấn tượng quá sau về người bạn này, nhưng cô bạn này nói rất nhiều, cô cũng vui vẻ đáp lại được mấy câu, sau một hồi hình như thấy cô không quá hưởng ứng với mình, cô bạn ấy cũng không nói quá nhiều nữa.

Hẹn nhau chín giờ, dây dưa đến chín rưỡi, lớp trưởng cũng đã đến, gần như đã đầy đủ. Tất nhiên, màn họp lớp kiểu gì cũng sẽ không đầy đủ một lớp. Mọi năm thiếu cô vẫn không có việc gì đó thôi. Mọi người chuẩn bị đứng dậy thì có người hớt hải chạy vào. Bộ dạng gấp gáp.

"Xin lỗi, mới về tới."

Bộ dạng đó cô khá quen. Một cặp kính dày cộm, quần áo nhìn thì chỉnh tề nhưng thế nào vẫn cảm thấy có chút tùy tiện, không ngăn nắp. Một vẻ thư sinh nửa mùa. Cộng thêm sự nghiêm túc quá mức. Quả thật nhàm chán, sao bao nhiêu năm vẫn không đổi. Nhìn cô xem, cô đã không còn là cô bé ngày xưa, sao ngoài cặp kính hình như có chút dày hơn thì cái gì cũng không đổi.


Bình luận


Đăng ký để nhận những bài viết tiếp theo từ mình nhé!

Cảm ơn đã đăng kí.

© 2023 by The Book Lover. Proudly created with Wix.com

  • YouTube
  • Instagram
  • Facebook
bottom of page