Câu chuyện tình yêu chốn hoàng triều
- Tạp nham

- 9 thg 6, 2020
- 8 phút đọc

Dương Hồng Hạc
Nàng sinh ra trong một đại gia tộc thời bấy giờ. Cha nàng là Thượng thư Dương Đức Uy, có cô ruột là Thiên Cảm Hoàng hậu. Nàng sinh ra thân phận cao quý, chẳng có mấy nữ nhân bì được. Thuở nhỏ, ngày chưa vướng phải những thị phi chốn thâm cung, nàng đã từng gặp một nam nhân anh tú. Cả hai đang đến độ xuân thì, một bên nữ tú, một bên nam thanh. Chẳng mấy chốc, nàng đã động lòng với hắn - con trai Sùng tiết Tướng Quân Ngô An Ngữ, Ngô Tuấn. Hắn được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam đất Đại VIệt thời ấy. Bởi thế, chẳng dễ dàng gì để thoát khỏi sự chú tâm đến hắn. Nàng nghĩ, dù gì hắn cũng là con của Sùng tiết Tướng quân, chẳng sợ không môn đăng hộ đối, vả lại gia tộc của hắn vị thế cũng cao. Nghe nói trước đây gia tộc của nàng và của hắn liên hệ ít nhiều. Chuyện thành thân với hắn chẳng phải chuyện khó như lên trời, vả lại, hắn cũng có mấy phần thích nàng. Cứ thế, một thứ tình cảm dần nảy nở giữa hai người trẻ mới lớn. Nhưng rồi, khi nàng lớn hơn một chút, nàng đã phải thực hiện trách nhiệm của một ngưòi con gái cao quý. Để đảm bảo quyền lực cho cả gia tộc, Linh Cảm Hoàng hậu cùng phụ thân nàng đã lập kế hoạch đưa nàng vào cung, gả cho Đông cung thái tử Lý Nhật Tôn, lập làm Thái tử phi. Những con người sinh ra trong phú quý, lại luôn phải mang những trách nhiệm lớn lao hơn, đến cả đến bên một người mình thật lòng yêu, cũng khó đến như thế. Nàng không muốn và cũng không được phép làm trái ý bề trên. Thế là, nàng bỏ lại mối tình giang dở, bỏ lại một phần hồi ức, biến mình thành một con người mới, nhập cung với thân phận nữ nhân họ Dương mà không phải là một Dương Hồng Hạc như trước nữa.
Lý Thường Kiệt
Vậy là nữ nhân ấy giờ chàng đã chẳng thể gặp gỡ. Nàng đã đi vào một chốn rất khó để chàng đến gần. Nàng thành thân với chính bạn thân của chàng - Nhật Tôn thái tử. Trách nàng ấy ư? Hay trách người bạn với thân phân cao quý của chàng? Chàng chẳng thể làm gì cả. Thân là con trong một đại gia tộc, đến người con gái mình yêu, một ngày lại vụt mất khỏi tay, vậy còn ý nghĩa gì. Những điều lớn lao, những thứ ảnh hưởng đến quyền lực của các đại gia tộc hay chính cả đế nghiệp họ Lý, chàng không hiểu. Chàng chỉ biết, chàng đã chẳng thể tiếp tục đoạn nhân duyên với Hồng Hạc được nữa. Để tránh những thị phi không đáng có, gia đình chàng sắp xếp hôn sự cho chàng. Mối quan hệ của chàng với Hồng Hạc, có thầm kín đến mấy, cũng chẳng thể qua được tai mắt ở khắp mọi nơi, thành thân lúc này, sẽ tránh được những thị phi của người ngoài, tránh ảnh hưởng đến gia tộc của chàng, và cả mỗi quan hệ giữa chàng và thái tử nữa. Thời gian sau, hôn sự chưa kịp thành, chàng tịnh thân, vào cung. Chàng từ bỏ ái tình để dốc lòng thăng tiến chốn quan trường. Vì tài năng của mình, và cả sự trọng dụng của Nhật Tôn. Chàng nhanh chóng thăng tiến trong chốn quan trường. Chàng được ban quốc tính, gọi là Lý Thường Kiệt. Được ban "Thiên tử nghĩa đệ" và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong triều. Chàng đã thật sự từ bỏ đoạn tình duyên ngày còn ngây dại. Người con gái ấy giờ đây đã dần nhạt phai trong tâm trí chàng. Chàng chuyên tâm rèn võ luyện văn, dần gây dựng vị thế vững chắc trong triều.
Lý Nhật Tôn
Chàng thân là thái tử đương triều, phụ hoàng kỳ vọng vào chàng rất nhiều. Mới đây, hoàng hậu đưa người cháu gái vào cung, nạp làm phi cho chàng. Chàng biết, người con gái ấy chính là người trong lòng Ngô Tuấn. Thế lực của hoàng hậu trong cung rất lớn, nhiều người đã cảnh báo chàng về chuyện này. Vì vậy chàng không để tâm đến cô gái này, nạp vào cung, thêm một người, thì chàng vẫn thế. Tất nhiên chàng biêt, cô ta còn rất nhỏ, mưu toan dòng tộc, có lẽ cô ta cũng chẳng hiểu, vả lại, đó là nữ nhân mà Ngô Tuấn từng yêu, với con mât của hắn, chí ít sẽ không nhìn sai người. Nhưng phía sau cô ta, là cả một họ Dương đang trông chờ, vin vào cô ta để củng cố quyền lực cho mình. Đến lúc phụ hoàng băng hà, chàng được tôn làm hoàng đế, thái hậu vẫn dùng quyền lực của mình để ép chàng lập cô ta làm hoàng hậu. Thật ra tiếp xúc với cô ta một thời gian, chàng nhận ra cô ta cũng là một nữ nhân vô cùng điềm đạm. Thỉnh thoảng, cô ta cũng có gặp Lý Thường Kiệt, nhưng theo những tai mắt của chàng, chỉ là cùng nhau uống ly trà, thưởng một chút hoa, nói với nhau không quá ba câu. Vả lại, Lý Thường Kiệt là cánh tay đắc lực của chàng, chàng quen hắn từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, nếu thật sự hắn có lòng riêng thì không phải đợi lâu đến thế. Hồng Hạc sinh cho chàng hai người con gái, nhưng lại không có một vị hoàng tử nào. Đã tuổi tứ tuần, nhưng chưa có người nối dõi, bèn đi cầu tự ở chùa Dâu, khi qua hương Thổ Lỗi, bắt gặp người con gái nép vào cây lan, cất tiếng hát trong trẻo. Người con gái ấy là Lê thị, sau nhập cung và được phong Ỷ Lan phu nhân.
Lê thị - Ỷ Lan
Cơ duyên xảo hợp, nàng một bước nhập cung. Chẳng rõ tên húy của nàng là gì, hai chữ Ỷ Lan cũng là do vua ban cho, ý nói nữ nhân tựa bên cây lan. Nhận được sủng ái của hoàng đế, cộng thêm năng lực của mình, Ỷ Lan xây dựng một chỗ đứng vững chắc cho mình. Từ danh xúng phu nhân, nàng đã leo lên hàng Nguyên phi, danh vị chỉ sau Thượng Dương hoàng hậu. Nàng là một người có tài, sử sách thuật lại, vua đem quân bình Chiêm, đợt đầu đánh không thành, toan rút quân về kinh. Nhưng trên đường nghe dân ca ngợi tài trị quốc của Nguyên phi, vua nghĩ giao việc chính sự cho nguyên phi mà nàng còn làm tốt đến thế, bây giờ rút quân về, làm sao xứng với công sức ấy, nên đã dẫn quân tiến đánh Chiêm Thành một lần nữa và dành thắng lợi to lớn. Dựa vào tài năng ấy, vua càng trọng dụng hơn, càng sủng ái nguyên phi hơn. Nguyên phi có mang, sinh ra hoàng tử. Ngay ngày hôm sau, vua phong thái tử, hết mực yêu chiều. Âu cũng là điều đương nhiên, vua tuổi đã cao, mà lại chưa có con trai để nối dõi, nay khó lắm mới được quý tử, hiển nhiên phải gìn giữ như vàng.
Hoàng hậu hay tin, vừa mừng vừa lo, mừng cho chồng mình, cuối cùng đã có con nối dõi, cơ nghiệp đế vương không bị đứt đoạn, chàng cũng không phải mang tội với tổ tiên. Nhưng càng lo hơn, sức nặng gia tộc dè lên vai nàng, nàng ở với hoàng thượng bao nhiêu năm, không thể sinh cho chàng quý tử, nay một người phụ nữ nhân gian bình thường, được sủng ái, đã vậy còn mang danh xưng mẹ ruột thái tử. Dù nàng có là người phụ nữ điềm đạm thế nào, cũng không thể ngồi yên. Mà dù nàng có ngồi yên, gia tộc nàng cũng không cho phép. Họ Dương bắt đầu nuôi binh dưỡng mã, chuẩn bị cho cơ nghiệp thay chiều hoán đại, bảo vệ quyền lực của cả gia tộc. Tất nhiên, mọi sự đều rất kín đáo. Nàng đứng ở giữa, một bên là đấng trượng phu bên cạnh cả hơn nửa đời người, một bên là cả dòng tộc. Và còn một điều đáng buồn hơn, Ngô Tuấn, giờ đây đã trở thành Lý Thường Kiệt, lại lựa chọn đứng bên cạnh Ỷ Lan mà không phải nàng. Nàng biết, chàng ta là một người trung hiếu, chẳng bao giờ có ý nghĩ phản nghịch, tất nhiên sẽ bảo vệ cơ nghiệp nhà Lý, bảo vệ vị Thái tử ấy. Lúc này đây, nàng đã mất đi hết những gì mình có. Những đoạn hồi ức về chàng ngày trước, nàng chẳng còn dám hồi tưởng lại nữa.
Thời cơ ập đến, Hoàng đế băng hà. Theo quy chế, nàng buông rèm, nghe nghị sự cùng với Lý Càn Đức – thái tử nay đã trở thành hoàng đế. Tuy vậy, thế lực của Thái phi Ỷ Lan và Lý Thường Kiệt rất lớn, một mình bà cũng không thể chống trả. Nên sau khi Hoàng đế băng hà, gia tộc nàng đã chuẩn bị cho một cuộc binh biến, với hy vong bảo toàn quyền lực họ Dương, thậm chí thay thế vị trí họ Lý. Tể tướng Dương Đạo Gia, là chú của nàng, cùng với quân binh họ Dương, kéo quân vào thành. Lý Thường Kiệt đã hay từ trước, dẫn quân đón đầu các cửa. Lý Thường Kiệt vận binh đã quen, lại thêm tài năng kiệt xuất, trăm năm hiếm thấy, cuối cùng đã dẹp được quân binh Dương thị. Binh biến bất thành. Họ Dương từ một danh gia, giờ chẳng còn lại gì. Thượng Dương thái hậu bị bắt giam.
Nàng ngồi đó, suy nghĩ về cuộc đời của mình, nay gánh nặng gia tộc đã trút bỏ hoàn toàn. Giờ nàng chẳng còn gia tộc nữa. Nàng nghĩ, nếu lúc ấy cùng thiếu niên Ngô Tuấn thành thân, không biết cuộc đời nàng sẽ thế nào? Sẽ thoát khỏi những thị phi, những tranh đua giữa cung cấm bề thế này chăng? Cuộc đời nàng chẳng thể sống theo ý mình, nay lại mang tội danh thiên cổ - phản nghịch. Nàng chẳng biết sau này, khi chết đi, sẽ phải đối diện với đấng trượng phu của mình thế nào. Đêm ấy, Lý Thường Kiệt ghé qua chỗ nàng bị giam, lặng nhìn nàng một lúc, lấy trong áo ra một chiếc trâm cài tóc – tín vật mà ngày còn là Ngô Tuấn chàng đã nhận được từ một nữ nhân tên Dương Hồng Hạc. Chàng nhớ rằng, lúc ấy, chàng cũng đã trao cho Hồng Hạc chiếc nhẫn ngọc, chẳng biết người con gaia ấy có còn giữ hay chăng? Nữ nhân ấy đã trải qua một đời đầy sóng gió, và có lẽ chính chàng cũng là người góp phần làm cho những sóng gió ấy càng thêm mãnh liệt. Nhưng chàng vì chữ trung mà làm, còn nàng ấy chọn theo chữ Hiếu. Để hiện tại, ai cũng đang phải nhạn lại những kết quả cho riêng mình. Chàng biết rằng, Thái phi đang muốn bức tử nhữ nhân mà chàng từng rất yêu, nhưng chàng chẳng thể dùng bất kì lý lẽ nào để biện minh cho nàng ấy cả. Chỉ là thứ tình cảm ấy, đêm nay lại trỗi dậy. Chàng để lại chiếc trâm bên cửa sổ, chỉ hy vọng nàng kịp nhìn thấy, trước khi nàng phải đi đến đoạn cuối của cuộc đời, để biết rằng dù thế nào, vẫn có một Ngô Tuấn rất yêu Dương Hồng Hạc.
Sáng hôm sau, trong cung lan truyền tin tức Thượng Dương Thái hậu tự sát. Khi chàng tìm đến, chiếc trâm vẫn ở nguyên chỗ cũ, chỉ là bên trong, đặt trên bàn là một chiếc nhẫn ngọc mà rất lâu, rất lâu trước đây chàng đã từng đeo. Cầm lấy cả hai thứ, chàng trở về phủ, chôn chúng ở một góc vườn. Như thể gói gém hết những hồi ức về một Dương Hồng Hạc, về một ng Thương hoàng hậu. Sau hôm nay, chàng sẽ phải quên đi tất cả, để tiếp tục bước trên con đường của mình.
-----------------------------------------
Bài này mình chỉ dựa trên một số nội dung chính sử, phần lớn là phóng tác, không có giá trị chính luận cao. Đây chỉ là góc nhìn của mình với một câu chuyện lịch sử, không phải cái nhìn khách quan nhất, vì vậy không nên dùng lý lẽ này cho các tranh luận chính sử.




Bình luận